
Có những lúc trầm mình trong suy tư, ta thấy mình bị cuốn vào vòng xoay của cuộc sống, với những vui buồn của thế gian, người cho ta những ngậm ngùi về thế thái nhân tình.

Tháng ngày qua đi, thế sự buồn vui, đong đầy sâu lắng, ta trầm mình không phải để suy tư, mà ta trầm mình để buông đi những vọng niệm điên cuồng làm ta điên đảo.

Người đời vì lợi danh mà hằn cho nhau những vết thương lòng sâu thẳm, để rồi tháng ngày qua mau chỉ cho nhau những khổ đau tình sầu. Nhưng nào biết đâu, một mai khi ta hay người trả lại thân này về với đất, nước, gió, lửa thì những buồn khổ mà chúng ta đã làm với nhau thử hỏi có lợi ích gì?

Chúng ta cứ xoay cuồng trong dục vọng điên đảo, hòng để cho mình một chút vui trong vài ba năm ngắn ngủi, để rồi thương đau mình phải gánh chịu trong tương lai thật không thể nào kể xiết.

Một mai khi tất cả những tất bật mà cả cuộc đời mình theo đuổi dần tan biến, chút hương chiều cô quạnh, ta nhìn lại đời mình, rồi mới chợt nhận ra, mình đã bỏ quên những hạnh phúc bình dị quanh mình. Hạnh phúc này đôi khi đơn giản chỉ là một tiếng chim hót, một bông hoa đang nở rộ, một nụ cười cho nhau mà ta đã bỏ quên...

Những yêu thương hoài bão một đời ta vẫn trọn
Giữ cho mình một chút nét hương xưa
Ta vẫn đi trên con đường đá sỏi
Dẫu cho đời còn nhiều điều trắc trở
Mặc cho người làm vết máu đau thương
Những thương yêu còn trên vùng dang dở
Để cho người một chút gió phong ba
Nhưng trong ta lòng vẫn bình yên lặng lẽ
Nguyện cho người mãi mãi chẳng phôi pha
Rồi những sớm mai rồi chiều buông tắt nắng
Người quên lời cho ta bỡ ngỡ thương yêu
Ta ra đi về lại quê xưa ấy
Xếp lại y, ta trả cho cuộc đời..