
Trích đoạn “bên cầu dệt lụa” của NSUT Tấn Giao và Nghệ sỹ Hồng Ngọc
Đờn ca tài tử đã trở thành một di sản vô giá của Việt Nam. Những người con sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Nam Bộ chắc chắn trong tiềm thức họ đã được nghe những câu vọng cổ ngọt ngào giữa trưa hè thanh vắng. Chính những ca từ bác học đã nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ lớn lên theo dòng chảy của tiếng đàn bầu, của giọt đàn tranh réo rắc, những âm thanh, cung bậc mượt mà như nhung làm say đắm lòng người.
Nhận thức đúng giá trị nhân văn cao quý đó và chủ trương của ngành giáo dục thành phố mang tên Bác, trường THPT Nguyễn Du đã tổ chức chương trình “GIỌT ĐÀN YÊU THƯƠNG” chương trình quy tụ nhiều nghệ sỹ tài danh như NSUT Tấn Giao, chuông vàng vọng cổ Nguyễn Thị Luận, Thanh Toàn, Tuyết Nhung, Thanh Tiền, Hồng Ngọc…đã thể hiện những bài bản, điệu lý, câu hò và các trích đoạn cải lương… mang lại món quà tinh thần vô giá.
Sự tương tác nhịp nhàng của tuổi trẻ với các anh em nghệ sỹ làm sân trường ấm lên giữa cơn mưa tầm tả, mỗi lời ca tiếng hát của bài “dạ cổ hoài lang” làm xúc động người nghe một mối tình chung thủy sắc son của phụ nữ nam bộ. Trích đoạn “bên cầu dệt lụa” làm say đắm lòng người mộ điệu, như “rước tình về với quê hương” càng tô thêm vẻ đẹp của vùng quê yêu dấu, với “công đức sinh thành” trỉu nặng tình cha mẹ thiêng liêng cao quý…đã thật sự len lỗi vào sâu tận tâm hồn của thầy trò trường THPT Nguyễn Du, có thể thấy nhạc và ca từ trong đờn ca tài tử luôn truyền tải đạo lý của người Việt Nam, luôn hướng mọi người làm những điều tốt trong cuộc sống. Chính vì thế đưa đờn ca tài tử vào nhà trường là chủ trương hay của ngành giáo dục thành phố nhằm góp phần giáo dục nhận thức giá trị “chân, thiện, mỹ” một cách thiết thực.
Thiết nghĩ với cách tổ chức như thế ở mọi trường thì loại hình nghệ thuật này sẽ có một vị trí vững chắc trong đời sống văn hóa của người Việt Nam, thông qua chương trình “GIỌT ĐÀN YÊU THƯƠNG” nhà trường mong muốn có những em thích để nuôi dưỡng lòng đam mê và phát triển định hướng nghề nghiệp sau này, và có những em ý thức sâu sắc hơn trong việc bảo tồn và phát triển, có như thế mới xứng tầm UNESCO đã vinh danh.